Việt Nam phải thay đổi tầm chiến lược để đối trọng với Trung Quốc.
Trung Quốc đang ôm cái “giấc mơ siêu cường” bao đời ấp ủ của mình. Trung Quốc đã và đang thành công với chính sách “hiện đại kinh tế” của mình và triển vọng sẽ vượt qua cả siêu cường Mỹ để trở thành quốc gia có “nền kinh tế lớn nhất thế giới”.
Chính sách hiện đại quân sự của Bắc Kinh đang làm cho các nước láng giềng lo ngại. Vì Trung Quốc đang “dành đất chiếm biển” và thiết lập “vùng trời bất khả xâm phạm” tại biển Đông Á. Theo công bố của Lầu Năm Góc, năm 2013 Trung Quốc đã chi hơn 145 tỷ đôla. Nhưng theo học viện Stockholm International Peace Institute (SIPRI), con số đã lên đến 188 tỷ đôla. Con số thật có thể còn cao hơn nhiều.
Với Biển Đông ngoài mục đích khai thác tài nguyên biển (như dầu lửa), việc chiếm Biển Đông có thể được xem như là bước chiến lược đầu tiên để Trung Quốc tiến hành xây dựng một loại “Trân Châu Cảng” cho Hạm Đội Nam Hải. Từ đó Trung Quốc sẽ dần tiến chiếm toàn bộ Đông Nam Á nhằm thành lập “khu vực ảnh hưởng đầu tiên của Trung Quốc” để kiểm soát trục vận chuyển đường biển Đông - Tây.
Vấn đề lãnh hải trên Biển Đông, có sự chồng lấn trong việc tuyên bố chủ quyền cả phía Việt Nam và bên kia là Trung Quốc. Các tuyên bố này áp dụng lên hai quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa và rộng lớn hơn là không gian hàng hải. Đối với Việt Nam, Địa chính trị Biển Đông là vấn đề sống còn.
Như vậy có thể nói đây là một dạng căng thẳng nằm trong căng thẳng chính trị, không chỉ đơn giản là vấn đề địa lý.
Nếu trật tự thế giới đang chuyển động với cuộc tranh hùng kiểu mới tay ba toàn cầu Mỹ - Nga - Trung và cuộc tranh hùng tay đôi khu vực Nhật - Trung. Thì Việt Nam phải có chiến lược như thế nào là khả thi? Để đối phó với một Trung Quốc đang trỗi dậy và cường bạo ngay sát nách mình.
Đây là thách thức có tính chính danh của Đảng cộng sản Việt Nam Đảng duy nhất cầm quyền, cho sự hưng thịnh, tồn, vong của Đất nước, Dân tộc.
Trong bối cảnh đầy biến chuyển của thế giới ngày nay, sự lựa chọn mới cho Việt Nam, nếu thấy cần thiết phải là sự chuyển hướng toàn diện, thoát khỏi sự ràng buộc với Trung Quốc, vạch ra một sinh lộ mới cho dân tộc:
-Về phát triển kinh tế Việt Nam phải tiến thẳng vào nền kinh tế Mỹ - Nhật -châu Âu để phát triển và làm giàu. Nước Mỹ vừa là đất dụng võ của Việt Nam vừa là một thành trì kiên cố cho sứ mạng dựng nước và giữ nước lâu dài của Việt Nam.
-Về Địa chính trị Biển Đông Việt Nam phải nhanh chóng tiến tới việc thiết lập một hệ thống đồng minh nhất tâm tứ trụ. Trong đó quan hệ đồng minh Việt - Mỹ và Việt - Nhật sẽ là trục xoay quyền lực đầu tiên trong quan hệ đối trọng với Trung Quốc. Để thoả mãn một số điều kiện, yêu sách của Mỹ và mặc cả những bao thầu lớn với Mỹ trong tương lai, Việt Nam nên cho Mỹ thuê quân cảng Cam Ranh và lập một lộ trình xây dựng những thể chế dân chủ. Đây là con đường sống dẫn tới thịnh vượng và phát triển.
-Về việc thoát khỏi Trung quốc, Việt Nam sẽ tạm đoạn tuyệt với Trung Quốc giống như Mao và Đặng đã làm khi bắt tay với Mỹ và phớt lờ Nga Xô. Và dốc toàn lực vào quốc sách xây dựng kinh tế trong vòng nhiều thập kỷ, rồi mới làm ăn lại với nước bạn “đồng chí” năm xưa, sau khi Việt Nam đã trở thành một nước thịnh vượng tầm “trung cường”.
-Về, hòa bình hữu nghị nghĩa là Việt Nam sẽ hoà với tất cả các quốc gia dân tộc trên thế giới (trừ Trung Quốc trong giai đoạn hiện tại) nhưng lấy đại hòa với các nước Đông Nam Á làm trọng. Vì sau nhiều thập kỉ phát triển Việt Nam sẽ là một trong những nước hội viên hùng mạnh nhất để bảo vệ và lãnh đạo ASEAN thành một khối liên minh thống nhất trong quan hệ đối trọng với các nước đại cường và siêu cường trên thế giới.
Nhưng để làm được những việc này, Việt Nam đang cần những nhà lãnh đạo có tầm viễn kiến.
Bất cứ thời đại nào trong bất cứ một xã hội nào, dân chủ hay phi dân chủ, một nhân vật hay một lãnh tụ bình thường, nhưng yêu nước thương dân, đều có những mưu lược xuất chúng, trở thành một nhà lãnh đạo quốc gia kiệt xuất, tự nhận sứ mạng xoay chuyển càn khôn cứu dân độ thế.
Ai sẽ xuất hiện để trở thành một nhà lãnh đạo Việt Nam chân chính như thế? Giống như một vầng thái dương hừng lửa, để làm nên đại nghiệp huy hoàng cho Quốc gia Dân tộc?
Khi Quốc gia Dân tộc hưng thịnh, dân giàu nước mạnh, Việt nam có vị thế tốt trên trường Quốc tế, giặc sẽ tự chạy không tính chuyện nhòm ngó nữa. Lịch sử nhiều lần đã minh chứng chân lý này.
Hiển thị bớt

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét