CÓ NÊN ĐỔI TÊN ĐẢNG CSVN (Đảng ta)?
- Với phần mở đầu bản Tuyên ngôn Độc lập ngày 2/9/1945 bằng câu trích dẫn từ bản Tuyên ngôn Độc lập của Hoa Kỳ năm 1776. Tại thủ đô Hà Nội Chủ tịch Hồ Chí Minh long trọng tuyên bố: Hỡi đồng bào "Tất cả mọi người sinh ra đều có quyền bình đẳng. Tạo hoá cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được. Trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền được tự do , và quyền mưu cầu hạnh phúc". Với tinh thần đó là một công dân tôi muốn thực hiện quyền tự do và một trong những quyền tự do đó là tự do ngôn luận, bày tỏ quan điểm cùng những suy nghĩ của mình.
- Bắt đầu vào thập kỉ 90 của thế kỉ 20, kể từ khi Liên Xô và các nước xã hội chủ nghĩa Đông Âu sụp đổ, điều đó đồng nghĩa với cuộc chiến tranh lạnh giữa hai thế lực, Phương Tây đứng đầu là Mĩ, Đông Âu đứng đầu là Liên Xô chấm dứt. Thế giới chuyển sang một giai đoạn mới đầy những biến động phức tạp. Sự hoà hợp, hoà giải dân tộc xu hướng đa nguyên diễn ra ở nhiều quốc gia và có ảnh hưởng sang nhiều vùng lãnh thổ khác. Sự phát triển trong đa dạng, đa cực sẽ phản ánh cục diện thế giới mới. Sự cạnh tranh của các Công ty, Tập đoàn ở mọi lĩnh vực lan rộng từ địa phương đến toàn quốc và vượt ra ngoài vùng lãnh thổ ngày càng khốc liệt. Và sự ganh đua giữa các nền kinh tế, các nhóm khu vực liên kết, các Cộng đồng kinh tế cũng không kém phần gay gắt. Hội nhập kinh tế quốc tế đang và sẽ là xu hướng tất yếu của thời đại. Đối mặt với những thay đổi nhanh chóng trong môi trường toàn cầu đó, đem lại cho mỗi quốc gia dân tộc những cơ hội và thách thức khôn lường.
- Thời gian là một dòng chảy không chờ đợi ai cả. Đứng trước bối cảnh quốc tế đó Việt Nam sẽ đặt mình vào vị trí nào trong xu hướng cạnh tranh để phát triển? Liệu chúng ta có trở thành quốc gia có thu nhập bình quân theo đầu người vượt qua mức trung bình của thế giới để tránh được tụt hậu so với các nước trong khu vực? Việt Nam đến khi nào mới trở thành nước công nghiệp? Có triển vọng gia nhập vào hàng ngũ các quốc gia có nền công nghiệp tiên tiến và hiện đại? Hay quốc gia mình tụt hậu lại trong hàng ngũ các nước
chậm phát triển thế giới thứ ba. Đây là những câu hỏi đem lại thách thức rất lớn đối với vai trò lãnh đạo đất nước của Đảng ta.
- Kể từ đại hội đảng toàn quốc lần thứ VI cho đến nay, nước ta đã trải qua một phần tư thế kỉ thực hiện công cuộc đổi mới do Đảng ta khởi xướng và lãnh đạo. Để phục hưng Đất nước sau đổ nát của chiến tranh và thoát khỏi mười năm tụt hậu về kinh tế sau khi thống nhất Tổ quốc năm 1975 theo lối duy ý chí
tập trung quan liêu bao cấp. Thành quả của công cuộc đổi mới này là rất đáng khích lệ, bắt đầu giai đoạn từ năm 2001 cho đến năm 2010 kinh tế tăng trưởng bình quân 7,2% một năm thuộc nhóm nước tăng trưởng cao trong khu vực, GDP bình quân đầu người năm 2010 đạt gần 1200USD vượt qua ngưỡng các nước có thu nhập thấp, đời sống dân sinh ngày càng được cải thiện, thu nhập thực tế bình quân đầu người 10 năm qua tăng 2,2 lần. Lẽ đương nhiên thành quả đó so với trước đổi mới là to lớn. Nhưng đứng trước những thách thức của thời đại và so sánh với các nước trong khu vực thì những thành quả đó còn rất khiêm nhường. Các cân đối kinh tế vĩ mô chưa thật vững chắc, bội chi ngân sách, thâm hụt cán cân thương mại nhập siêu có tính liên tục trong nhiều năm và còn lớn, lạm phát vẫn cao. Điều chúng ta làm được cho tăng trưởng là nói về quy mô, xét về tính hiệu quả và chuyển biến về chất cũng rất khiêm nhường, chưa tương xứng với tiềm năng. Năng xuất, chất lượng, hiệu quả đầu tư thấp, và sức cạnh tranh của nền kinh tế còn thấp. Môi trường sinh thái nhiều nơi bị ô nhiễm nặng. Các lĩnh vực văn hoá xã hội vẫn còn nhiều bất cập, tệ nạn xã hội, tham nhũng đang còn là bức xúc và có chiều hướng gia tăng, bệnh giả dối thành tích trong giáo dục đào tạo còn nhiều, đào tạo đại học và dạy nghề còn yếu kém và chậm được cải thiện, các bệnh viện bị quá tải, chất lượng dịch vụ y tế còn thấp, ùn tắc giao thông ở các thành phố lớn đặc biệt là Hà Nội còn nghiêm trọng, quyền làm chủ của nhân dân nhất là dân chủ trực tiếp chưa được phát huy đầy đủ....
- Có một sự thật lịch sử không thể phủ nhận được, kể từ ngày Đảng ta ra đời năm 1930 cho đến năm 1975 là giai đoạn Đảng đã lãnh đạo nhân dân ta thực hiện được thành công cuộc
cách mạng giải phóng dân tộc. Cách mạng tháng tám thành công năm 1945, chiến thắng lịch sử điện biên phủ lừng lẫy năm châu năm 1954, và giải phóng miền nam thống nhất Tổ quốc năm 1975 là những minh chứng sinh động. Công lao của Đảng trong giai đoạn lịch sử này thật là to lớn. Nhưng trong giai đoạn xây dựng đất nước sau hoà bình thống nhất, có thể có rất nhiều những suy ngẫm của các thế hệ cán bộ, đảng viên, công dân về Đất nước, Dân tộc, về Đảng ta. Và phần lớn trong số họ là những người tâm huyết. Sự trăn trở với Đất nước, Dân tộc, ý kiến đối với Đảng có thể sẽ có những suy nghĩ, quan điểm trái chiều nhau, nhưng đã là những đóng góp tâm huyết thường khách quan, không cố ý phỉ báng và chống đối Đảng, Nhà nước ta.
- Trong bài viết này tôi muốn bày tỏ những suy nghĩ của mình và cũng hi vọng không vượt ra ngoài mong mỏi nói trên.
- Với nhãn quan của một cá nhân tôi cho rằng sau khi thống nhất đất nước năm ( 1975) ,quá say xưa với chiến thắng Đảng ngộ nhận Chủ nghĩa Mác Lê Nin vẫn là
kim chỉ nam dẫn dắt thực hiện chuyên chính vô sản để tiến hành cuộc cách mạng xã hội chủ nghĩa ở Nước ta. Sau này sụ sụp đổ chế độ xã hội chủ nghĩa ở Liên Xô và các nước Đông Âu cho thấy thế giới ngày nay đã khác. Để vượt qua được những thác thức cạnh tranh và trụ cột là kinh tế. Các quốc gia này đã thực hiện hoà hợp, hoà giải dân tộc, quay lại thể chế kinh tế thị trường tự do, thực thi dân chủ sâu rộng trên mọi mặt của đời sống xã hội. Chấp nhận cạnh tranh kinh tế và chính trị theo quan điểm đa nguyên để chấn hưng dân tộc, phục hưng đất nước. Đa nguyên , phát triển trong đa dạng, đa cực, hội nhập kinh tế quốc tế đã trở thành xu hướng tất yếu của thời đại. Và sự thử nghiệm Học thuyết Mác Lê Nin trên thực tế ở Liên Xô và Đông Âu đã thất bại, điều này chứng tỏ Học thuyết Mác Lê Nin chí ít đã lỗi thời trong bối cảnh thế giới mới chúng ta đang sống.
- Sau sự kiện Liên Xô và Đông Âu sụp đổ có thể Đảng ta có những phân tích, đánh giá và rút ra những bài học thực tiễn từ mô hình này để có những thay đổi cho phù hợp với thực tế ở Việt Nam. Như Đảng thừa nhận nền kinh tế nước ta có đa thành phần sở hữu trong đó có kinh tế tư nhân được đánh giá năng động và hiệu quả, đóng góp ngày càng nhiều hơn cho ngân sách, tạo việc làm ngày càng nhiều cho xã hội, doanh nhân được tôn vinh và chúng ta đã có ngày Doanh nhân Việt Nam. Có một thay đổi cần được nhấn mạnh nữa là đại hội đảng toàn quốc lần thứ IX quan điểm phát triển các loại thị trường được khẳng định trong đó có cả thị trường lao động có nghĩa lao động cũng được coi là hàng hoá. Có thể nói đây là những thay đổi về cốt lõi để khẳng định bản chất nền kinh tế Nước ta là nền
kinh tế thị trường đích thực, có ẩn chứa giá trị thăng dư và phản ánh những mối quan hệ người bóc lột người. Bởi lẽ luận điểm của Mác về kinh tế tư nhân là: Kinh tế tư nhân dựa trên sự tư hữu về tư liệu sản xuất và coi lao động là hàng hoá, thị trường hàng hoá là trao đổi ngang giá, thuận mua vừa bán. Đã là hàng hoá theo Mác là có giá trị thặng dư, tức là có bóc lột và phản ánh quan hệ chủ tư bản bóc lột người làm thuê, phản ánh chế độ người bóc lột người. Với những dẫn chứng và phân tích trên có thể nói về tư duy đảng đã thay đổi bản chất và đối lập với luận điểm về chuyên chính vô sản của Mác Lê Nin. Bởi lẽ chủ nghĩa Mác Lê Nin cho rằng: Động lực của sự phát triển là đấu tranh giai cấp, đỉnh cao của đấu tranh giai cấp là dùng bạo lực cách mạng chuyên chính vô sản để xoá bỏ tư hữu về tư liệu sản xuất và thiết lập chế độ công hữu vế tư liệu sản xuất. Thiết nghĩ Đảng cần nhìn thẳng vào bản chất của sự thay đổi do chính mình khởi xướng và thể hiện các quan điểm đổi mới không còn tính nửa vời, thiếu rõ ràng và thiếu sáng tỏ. Ví như nói nền kinh tế Nước ta là kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa. Nếu cái đuôi theo định hướng xã hội chủ nghĩa bỏ đi, khái niệm kinh tế thị trường sẽ sáng tỏ hơn rất nhiều. Từ sự sáng tỏ khái niệm về kinh tế thị trường, Đảng sẽ có được những thay đổi triệt để hơn chính sách kinh tế đúng với bản chất của kinh tế thị trường, tăng cường được tính công khai và minh bạch và tạo ra được môi trường cạnh tranh lành mạnh, bình đẳng, phát huy được tính năng động sáng tạo của các thành phần kinh tế. Vừa thực hiện được mục tiêu tăng trưởng vừa đảm bảo được sự đầu tư hiệu quả của nền kinh tế. Một ví dụ nữa về tính nửa vời và thiếu sáng tỏ, khi nói về nền kinh tế đa sở hữu của Nước ta, Đảng ta nói kinh tế quốc doanh đóng vai trò chủ đạo.Thiết nghĩ không nên áp đặt như vậy. Vì nếu khu vực kinh tế nhà nước được ưu đãi hơn về các nguồn vốn, tín dụng, đất đai, tài nguyên và cả các thiết kế chính sách, nhưng việc khai thác và sử dụng các nguồn lực này mang lại hiệu quả kém hơn nhiều so với các lợi thế được hưởng, đóng góp cho ngân sách nhà nước, tạo ra việc làm cho xã hội ngày càng giảm sút so với các khu vực kinh tế khác như khu vực kinh tế tư nhân, dân doanh...thì quả là duy ý chí và không công bằng.
- Các đảng viên được học tập và thấm nhuần:
Đảng ta là đội tiền phong của giai cấp công nhân Việt Nam, đồng thời cũng là đội tiền phong của nhân dân Việt Nam. Theo quan điểm cá nhân, tôi bày tỏ Đảng nhấn mạnh vế Đảng ta là đội tiền phong của nhân dân Việt Nam. Bởi lẽ giai cấp công nhân chỉ là một lực lượng của dân tộc Việt Nam , và luận điểm của đảng trong công cuộc đổi mới là: "Động lực của sự phát triển là khối đại đoàn kết toàn dân trên cơ sở giải quyết hài hoà các lợi ích, các thành phần kinh tế cùng tồn tại lâu dài cấu thành phần quan trọng của nền kinh tế quốc dân".Như vậy có thể hiểu Đảng ta là đảng của dân tộc Việt Nam. Nếu được như vậy tôi mạo muội Đảng sẽ lấy hồn phách của dân tộc để nuôi chí khí và làm vũ khí tư tưởng của đảng. Trong bất kỳ hoàn cảnh nào, đứng trước bất kỳ thách thức nào, đảng sẽ luôn đặt lợi ích của tổ quốc, dân tộc lên trên hết, Tổ quốc, Dân tộc Việt Nam là tối cao và cho rằng sự tồn vong của dân tộc, của tổ quốc còn cao hơn sự tồn vong của đảng. Điều đó nói lên được bản lĩnh của đảng và đảng sẽ là đảng của lòng dân. Thiết nghĩ với tầm vóc đó nếu có đa nguyên về chính trị, đảng phái thì sẽ không có một đảng phái chính trị nào sánh ngang được với Đảng ta. Đảng được lòng dân sẽ là đảng cầm quyền. Và các đảng viên, công dân cũng được học tập và thấm nhuần: Độc lập dân tộc, chủ quyền quốc gia, toàn vẹn lãnh thổ là khí phách Việt Nam. Tình yêu quê hương đất nước, Tổ quốc như mẹ hiền, yêu tổ quốc, yêu đồng bào là tâm hồn Việt Nam. "Nước Việt Nam là một, Dân tộc Việt Nam là một, sông có thể cạn, núi có thể mòn, song chân lý đó không bao giờ thay đổi" là ý chí thống nhất là sức mạnh đoàn kết Việt Nam. Đảng lấy độc lập dân tộc, dân chủ, tiến bộ xã hội làm mục tiêu lý tưởng của mình.
- Tôi thiết nghĩ Đất nước, Dân tộc ta đang đối mặt với những thay đổi nhanh chóng đang diễn ra trong môi trường toàn cầu đem lại cho chúng ta những thời cơ, vận hội mới và cả những nguy cơ, thách thức mới. Trước bối cảnh quốc tế đó, thì con đường nào? hoặc giải pháp nào? là ngắn nhất giúp chúng ta đón được thời cơ ,vượt qua được thách thức, để thực hiện được
công nghiệp hoá, hiện đại hoá đất nước và mục tiêu: "Dân giàu, Nước mạnh, xã hội dân chủ, công bằng, văn minh". Với nhãn quan của một cá nhân (công dân) tôi mạo muội rằng: Nếu hiểu công cuộc đổi mới do Đảng ta khởi xướng và lãnh đạo là thực hiện cuộc cách mạng xã hội chủ nghĩa là sai lầm vì sẽ chệch hướng với những xu thế phổ quát của thời đại, những chuẩn mực quốc tế của một thế giới mới hội nhập và bởi phương pháp luận của Chủ nghĩa xã hội đã trở thành lỗi thời, chí ít là trong bối cảnh thế giới ngày nay. Theo suy nghẫm chủ quan của bản thân, tôi cho rằng: Nếu cuộc cách mạng dân tộc dân chủ nhân dân được Đảng ta thực hiện ở một tầm cao mới. Mới đủ tầm vóc để đảng lãnh đạo nhân dân ta thực hiện được thắng lợi công cuộc đổi mới. Và theo tôi cuộc cách mạng này cần được hiểu là: Thực hiện sự hoà hợp, hoà giải dân tộc nhằm tạo và phát huy được sức mạnh của khối đại đoàn kết toàn dân ở một tầm cao mới không dừng lại ở hình thức và khẩu hiệu. Thực chất là phát huy dân chủ sâu rộng trên mọi lĩnh vực, mọi mặt của đời sống xã hội, trao cho nhân dân một cách thực chất quyền làm chủ của mình nghĩa là trao trả quyền lực về cho nhân dân, coi cái gốc quyền lực là của nhân dân. Điều này sẽ có thể thực hiện được khi trên thực tế Quốc hội được dân bầu ra là một hạ viện mà công dân được tự do ứng cử và bầu cử không phân biệt thành phần, tôn giáo, đảng phái chính trị. Miễn là công dân đó có tài có đức và có trương trình hành động, trình thuyết tranh cử thể hiện rõ được mục tiêu đem lại lợi ích cho dân cho nước. Quốc hội được tổ chức bầu cử như vậy sẽ là một thể chế có thực quyền đại diện cho toàn thể Dân tộc Việt Nam. Sẽ có đủ quyền lực để tổ chức, bầu trọn ra một thể chế hành pháp và tư pháp thực sự là của dân, do dân, vì dân. Và Đảng ta nên đổi tên là Đảng Dân chủ Nhân dân và Quốc hội mới của Nhân dân Việt Nam đặt trả lại tên nước là: Việt Nam Dân chủ Cộng hoà như chủ tịch Hồ Chí Minh đã từng đặt tên cho nước Việt Nam mới sau cách mạng tháng tám thành công. Và Đảng ta : Trung với nước hiếu với dân. Quân đội ta : Trung với nước hiếu với dân. Công an ta : Trung với nước hiếu với dân.Và nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà muôn năm!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét